Thứ Sáu, 29 tháng 1, 2016

MÙA XUÂN, CHUẨN BỊ CHO MỘT SỰ KHỞI ĐẦU...

    (Ảnh MH: Nguồn internet)
MÙA XUÂN, CHUẨN BỊ CHO MỘT SỰ KHỞI ĐẦU...
(Tùy bút)
       Sáng nay lại dậy sớm. Không khí mát dịu chứ không lạnh như những hôm trước. Bầu trời trong xanh bị pha loãng với những đám mây trắng mỏng. Trên cao từ phía tây, những đám mây ửng hồng nhờ ánh sáng của bình minh đang lên soi rọi đến. Chúng trôi đi lãng đãng, nhẹ nhàng, để tạo nên những hình thù khác nhau. Nghe đâu miền Bắc cũng đã không còn băng giá nữa. Mình cũng mong ở đó mau bớt rét để những người nghèo khổ, vô gia cư nơi phố thị có được giấc ngủ yên lành nơi vỉa hè, góc chợ...với giấc mơ hoang hoải nào đó về một tương lai không rõ ràng. Để những cụ già cố sống để hưởng thêm một mùa xuân nữa trong cuộc đời đầy từng trải, nhọc nhằn của họ. Để những em thơ đói rách vùng cao không còn co ro, cúm rúm trong những manh áo rách mong manh, nhưng vẫn giương những đôi mắt thơ ngây mong đợi Tết về...
       Mùa xuân và cái Tết đang đến rất gần...
       Lại một năm nữa đã trôi qua. Vòng đời cũng vì thế đang dần thu ngắn lại. Có chăng, những vất vả, lo toan và muôn nỗi nhọc nhằn cứ ngày càng kéo dài ra, vô tận. Những ước muốn và hy vọng cũng vơi cạn dần một cách lặng lẽ, vô tình.
       Cứ mỗi một mùa xuân về lại mang đến cho mọi người những ước mong, hy vọng và nhiều điều trăn trở khác nhau, tùy theo tuổi đời của họ. Tuy nhiên, có một điểm chung là ai cũng hoài niệm về những mùa xuân trước đó, khi mùa xuân mới đang đến rất gần. Bởi vậy, mới có bài hát về xuân của nhạc sĩ Châu Kỳ:
       "Đón xuân này tôi nhớ xuân xưa
       Hẹn gặp nhau khi pháo giao thừa
       Em đứng chờ, tôi trước song thưa.
       Tôi đi qua đầu ngõ
       Hỏi nhau thầm xuân đã về chưa?..."
       Xuân luôn có sự hấp dẫn muôn đời của nó. Cuộc sống của mọi người dù giàu có hay nghèo khổ. Dù sang trọng hay hèn kém. Dù già hay trẻ, gái hay trai...Ai ai cũng cảm thấy một niềm phấn chấn khi mỗi độ xuân về, tuy rằng có người đôi khi không hề mong đợi. Cũng chẳng phải khi xuân về không khí mát mẻ, cây cỏ xanh tươi, hoa chen sắc thắm. Mọi vật như hồi sinh, tuôn trào sức sống...mà có lẽ, xuân về để mọi người được nghỉ ngơi, thư giản. Để được viếng thăm nhau sau cả năm quần quật với công việc và bao nỗi lo toan. Có khi để xóa đi một năm đen tối và hoài vọng vào sự đổi thay vào năm tới của một số người này...nhưng có thể mong chờ vào sự may mắn hơn tiếp theo... của một vài người khác..
       Mùa xuân của những em thơ là những ngày được nghỉ học. Là được diện vào mình những bộ áo quần mới và trên hết là những bao lì xì mà những người lớn rộng rãi ban cho.
       Mùa xuân của những người già là sức khỏe cảm thấy được cải thiện hơn. Là sự hạnh phúc vì được hưởng không khí sum vầy của con cháu. Là được những đồng tiền mừng tuổi của cháu con dù biết rằng những đồng tiền đó cũng chẳng để làm gì?...
       Chỉ có mùa xuân mới thực sự ý nghĩa đối với những người trẻ tuổi. Mùa xuân đem đến yêu thương và tình yêu khởi sắc. Là những mong ước hẹn hò của họ có thể sẽ trở thành hiện thực. Vì nếu không như vậy thì nhạc sĩ Từ công Phụng đã không thốt lên trong tình khúc"Tình tự mùa Xuân":
       "Em, lại đây với anh
       Ngồi đây với anh
       Trong cuộc đời này
       Nghe thời gian lướt qua
       Mùa xuân khẽ sang
       Chừng như không gian đang sưởi ấm những giọt tình nồng
       Tay này tay nắm tay
       Nhìn nhau đắm say
       Như chưa bao giờ
       Nghe chừng trong mắt nâu
       Hồn anh đã tan thành muà xuân ngọt ngào phủ ấm thiên đường đôi ta...
       Đã qua đi ngày tháng úa môi sầu nhớ tình người buồn tênh...
       Em chút giọt lệ ấm, khóc mừng một ngày hạnh phúc miên man..."
       Mùa xuân cũng đem đến cho tuổi trẻ sự hy vọng vào một sự trải nghiệm mới mà ước vọng về sự thành công mong muốn đang đến gần kề.
       Mùa xuân của thời đại hiện nay trong đất nước của chúng ta, tuy không còn tiếng pháo rộn rã xua đi năm củ để đón chào năm mới nữa. Nhưng đâu đó trong lòng của mọi người vẫn kỳ vọng sự xui rủi sẽ nhanh chóng qua đi để hy vọng một sự may mắn nào đó lại đến với họ.
       Bởi vì mùa xuân, đối với tất cả chúng ta, là chuẩn bị cho một sự khởi đầu.
(Lê quang Luận), Sài Gòn, 30/01/2016

ĐƠN THUỐC CAI NGHIỆN FACEBOOK...

                                             (Ảnh MH: Nguồn internet)
ĐƠN THUỐC CAI NGHIỆN FACEBOOK...
       Em à! Facebook không phải lúc nào cũng là phương tiện giải trí tốt cho cuộc sống của chúng ta đâu, nếu em suốt ngày cứ dán mắt vào nó.
       Em đang trở nên già nua, u sầu, xấu xí và bị bệnh tự kỷ khởi phát từ việc quá đam mê Facebook rồi đó. Bởi thế, em phải sử dụng phương tiện này thật điều độ...và đừng bao giờ quan tâm để đau khổ vì miệng đời hay những viên gạch đá ở trên facebook nhé?...
       Đây là toa thuốc bác sĩ cho em để điều trị bệnh"nghiện Facebook"giai đoạn cuối nè. Nhớ uống cho đúng giờ giấc theo chỉ dẫn nha?...
TOA THUỐC
-TDTT: Uống mỗi ngày 1 lần vào lúc 5 giờ sáng.
-COFFEE: Mỗi ngày chích 1 ống cùng bạn bè sau khi uống thuốc TDTT.
-NGHINGOI: Mỗi ngày ngậm một viên/1h vào buổi trưa.
-NGHENHAC: Mỗi ngày uống một viên vào buổi tối trước khi đi ngủ.
-NHAU: Mỗi tuần chuyền 1 bình vào buổi chiều tối cùng người thân hay bạn bè.
-HENHO: Mỗi tuần ít nhất chích một ống.
Thực phẩm bổ sung: Ăn rau CHEMGIO cùng bạn bè và xơi trứng TUTHIEN càng nhiều càng tốt.
Sài Gòn, 29/01/2016
Bác sĩ: Cóc Tía

CẢNH GIÁC?...

                                (Ảnh MH: Nguồ internet)
CẢNH GIÁC?...
       Năm ni là năm Bính Thân. Tức là năm con khỉ.
       Vì là năm khỉ nên sẽ có nhiều thay đổi lớn xảy ra cho tất cả chúng ta từ sự lăng xăng, láu lĩnh và tinh quái của bọn chúng.
       Tất cả chúng ta nên cẩn thận bởi lẽ; ngoài những đặc tính quen thuộc của loài khỉ là sự hèn nhát trước kẻ mạnh nhưng độc ác trước kẻ yếu. Láu lĩnh nhưng khôn ranh. Hay bắt chước các thói hư tật xấu của con người và đồng bọn, nhưng khi bị phát hiện sẽ lẽo lự đổ thừa cho nguyên nhân khách quan. Chúng là chúa của hành vi"ném đá, dấu tay" nữa, vì chúng rất thích nhòm lén và đánh lén từ phía sau.
       Vì vậy các bạn phải hết sức cửn thựn và cảnh giác trong mọi tình huống. Kể cả tình huống xấu nhất có thể xảy đến với mình bất cứ lúc nào từ bọn khỉ nhé?...hehe...
Cóc Tía

CHO NÓ LÀM..."XẾP".

                                (Ảnh MH: Nguồn internet)
CHO NÓ LÀM..."XẾP".
       Chuyện kể rằng... ngày xưa Hoàng đế Thiên triều bên Tàu nghe thiên hạ đồn rằng, ở phía Nam vùng đất còn hoang sơ, giàu tài nguyên nhưng lại có rất nhiều loài khỉ sinh sống.
       Thế là Ngài sai một cận thần tức tốc xuôi về Nam để tìm cho ra 200 con khỉ đem về mẫu quốc. Vì lòng tham, Ngài tính chuyện xây dựng nên một bộ sậu khỉ, bồi dưỡng tư tưởng chính trị, đặng lập lại kỷ cương phép nước ở đó để tiện bề cai trị. Kỳ hạn cho cận thần trong một tháng phải tìm đủ số lượng khỉ trên, nếu thiếu sẽ bị móc nội tạng cả ba đời bán cho nước ngoài, thu nộp ngoại tệ cho ngân sách của Thiên triều.
       Vị cận thần chấp hành mệnh lệnh, vội vàng xuôi về Nam.
       Sau 30 ngày lùng sục khắp nơi, từ rừng sâu, núi cao cho đến đồng bằng, biển cả... Cuối cùng cũng chỉ kiếm được có 199 con khỉ đột. Chúng cứ chạy nhảy lăng quăng đã đời, đến khi tập hợp lại thì ngủ gà, ngủ gật. Vị quan này rất chán ngán, nhưng cũng cố tìm một con nữa để đủ 200 con về dâng cho hoàng đế Thiên triều.
       Đất phương Nam sông dài, biển rộng, rừng rú bạt ngàn, vậy mà tìm mãi không ra một con khỉ nữa. Hoảng quá, trên đường đem bầy khỉ về mẫu quốc, ngài bỗng nghĩ ra một kế hay, trù định lừa Hoàng đế nhằm thoát tội chết 3 đời. Ngài bèn bắt một con chó cỏ, có vóc dáng và kích cở tựa bầy khỉ kia cho nhập bọn đem về mẫu quốc.
       Về đến nơi, Hoàng đế đến xem và gật gù tán thưởng. Nhưng vốn bản tính đa nghi, nên Ngài sai lính đem chuối đến để làm một phép thử. Bầy khỉ 199 con đi đường xa, đói khát. Giờ trong thấy chuối, chúng nhảy bổ vào, tranh nhau xơi chuối kêu lên chí choé. Chỉ duy nhất một con ngồi nhìn chứ không thèm ăn. Ngạc nhiên Hoàng đế hỏi vị cận thần:
      - Lị xem! Tại sao con lày không có chịu ăn. Nó có phải là khỉ không?...
       Vị cận thần thấy thế hoảng quá, nhưng do bản tính thông minh nhưng láu cá có sẵn trong máu của người mẫu quốc, nên vội vàng thanh minh:
       -Dạ! Tâu hoàng thượng! Là hạ thần thấy con khỉ này có cốt cách khác thường, ung dung đĩnh đạt, không tạp ăn, tạp uống như những con kia...nên dự tấu Hoàng thượng cho nó làm"xếp" của bầy khỉ kia ạ!...
       -Ô! Thế à? Thế nó không ăn chuối vậy thì thằng "xếp" ni ăn cấy chi?...
       -Dạ, tâu Hoàng thượng! Con khỉ "xếp" ni chỉ biết ăn c.... thôi ạ!
       -Ô!!! Vậy thì tốt quá. Cứ để nó ở gần ta, ta cho nó ăn...và cho nó làm"xếp"199 con khỉ kia!..khà..khà...
(Cóc Tía), Sài Gòn, 28/01/2016

Thứ Hai, 25 tháng 1, 2016

AI SẼ LÀM ĐƯỢC ĐIỀU ĐÓ?...

                               (Ảnh: Fb Hoang Linh)
AI SẼ LÀM ĐƯỢC ĐIỀU ĐÓ?...
       Sáng nay không ngủ được mình lại dậy sớm. Mới hơn 5h, ngoài trời vẫn còn vàng vọt ánh đèn đường. Sài Gòn bỗng nhiên trở lạnh. Cái lạnh của những ngày sắp Tết thật khó chịu. Một chút gió kèm theo hơi lạnh cứ len lỏi vào bên trong cơ thể. Mình vào nhà khoát vội chiếc áo dài tay. Sài Gòn nóng bức quanh năm mà những ngày này còn lạnh như thế đấy.
       Trên facebook một số bạn than vãn Xuân năm nay lạnh lẽo quá, có nơi nghe nói nhiệt độ xuống đến 6 độ C.
       Đọc trên fb của bạn Hoàng Linh, nhìn tấm ảnh của những em bé vùng cao Tây bắc mỏng manh áo xống, trần truồng không có được cái quần để mặc, trong khi tuyết giá xuống trắng cả núi đồi. Chắc rằng ở đó đang rất lạnh. Thương lắm!
       Lại đọc được một bài báo, họ viết; riêng thủ đô Hà Nội, Tết năm nay định bắn pháo hoa ở 31 điểm. Tổng số tiền đốt trong 15 phút ngắn ngủi là trên 10 tỷ đồng. Chưa kể đến HCM và mấy mươi tỉnh thành khác nữa. Có lẽ sẽ lên đến hàng trăm tỷ đồng . Xót xa lắm!
       Trăm tỷ đồng! Một số tiền lớn lắm các vị lãnh đạo à? Với số tiền này có thể giúp được biết bao nhiêu cảnh đời thiếu thốn, đói khổ và những nhu cầu cần thiết tối thiểu của dân nghèo vùng cao, vùng sâu và xa. Họ cũng chỉ cần một cái Tết vừa đủ ấm, vừa đủ no chứ không mong mỏi điều gì cao sang. Cũng với số tiền đó, có thể giúp cho hàng triệu trẻ em rách rưới, đói khổ ở các thành thị. Của những em bé vùng cao có được cái quần, manh áo ấm che thân trong mùa xuân đầy lạnh giá này. Các em thơ đó, cũng chỉ cần đủ ấm từ sự quan tâm chia sẻ của tình người.
       Chợt nghĩ đến những tượng đài nghìn tỷ đang đứng trơ gan cùng tuế nguyệt, không che nổi một phận người đang lạnh cóng giữa tuyết rơi. Lại thấy bực bội, xót xa trong bất lực.
       Ánh sáng rực rỡ, hoành tráng của đêm hội pháo hoa chào mừng năm mới cũng chỉ làm nức lòng những người dân đô thị trong chốc lát, nhưng không vì thế mà ánh sáng ấy có thể làm ấm lên từ sự ghẻ lạnh, băng giá của tình người. Anh sáng ấy cũng không soi sáng được tương lai từ nỗi bất hạnh khi lỡ sinh ra trong một gia đình có quá nhiều khốn khó của những mảnh đời khác.
       Tượng đài thì đã xây rồi. Tiền của cũng đã tiêu tốn xong. Còn lại những khoản sẽ phải tiêu cho vài phút hân hoan đón chào năm mới.
       Nên chăng, các vị hãy bằng cách nào đó giảm đi sự hân hoan vui sướng một chút trong phút giây giao thừa của một số người dân bình thường để chia sẻ sự đầy đủ cho một số người nghèo khác bằng sự nỗ lực không lớn lắm của mình. Những người khác ở đô thị, tôi chắc sẽ chẳng có ai phiền lòng điều gì khi biết được mục đích tiết giảm pháo hoa của các vị đâu?
       Là trông thấy cảnh này, biết được điều kia thì viết vậy thôi. Các vị ở trên cao nào, có tâm huyết, làm được chuyện giúp đỡ, đưa quà đến tận tay của những người nghèo khổ, những em thơ đói rách ở vùng sâu, vùng cao...mà nghĩ cũng thật khó quá, khi dưới cấp của các vị; những lãnh đạo ở cấp địa phương, không biết có chịu buông tha cho những món quà từ thiện?...
      Cần phải xóa sạch tham nhũng ở đất nước này thì may ra mới có sự công bằng và sự tử tế.
      Ngày hôm nay các vị đang tranh nhau để giành quyền cai trị đất nước. Những người dân chúng tôi không được quyền bầu bán. Vì vậy, ai trong các vị là lãnh đạo tối cao cũng được? Đối với những người dân chúng tôi; Ai trong các vị sẽ xóa được tham nhũng, không còn bị lệ thuộc Trung Cộng, đem sự tự do, no ấm và nhân bản, đến với đất nước của chúng ta?...
      Người nào làm được điều đó mới thực sự là anh hùng. Các vị sẽ được sự tôn vinh, nể trọng và được sử sách lưu danh thơm đến muôn đời...
      Vậy, ai sẽ làm được điều đó?...
(Lê quang Luận), Sài Gòn, 26/01/2016.

                                (Ảnh: Nguồn internet)

Chủ Nhật, 24 tháng 1, 2016

XE BUÝT, TẠI SAO KHÔNG!?...


XE BUÝT, TẠI SAO KHÔNG!?...
Ngày cuối tuần, bạn từ Đà Nẵng vào. Mình rủ đi ngã ba Tân Quy - Củ chi chơi,sẵn ghé thăm một người bạn mở quán nhậu trên đó.
Xuất phát từ Hòa Hưng, đường CMT8, mình ngoắc chiếc tắc xi. Sau khi ổn định chỗ ngồi, bạn mình hỏi tài xế:
- Từ đây lên đến Ngã ba Tân Quy khoán gọn đi và về bao nhiêu?
- Dạ! Chờ em một chút? - tài xế bốc máy call về tổng đài.
Một lát sau:
- Dạ! Các anh cho 1,1 triệu đồng ạ, giá cuối cùng.
Hì! Nhiều "xèng" quá? Cả bọn lục đục bước xuống xe giữa trưa nắng chang chang. Quyết định đi xe buýt.
Một phút sau đó, cả bọn lại lục đục leo lên một chiếc xe buýt vừa dừng lại. Xe đi tuyến CMT8 - bến xe An Sương. Bên trong xe buýt vắng người, mát lạnh. Bạn mình móc bóp trả 24 ngàn cho 4 người (giá vé 6.000/1 người).
Hơn 30 phút sau, cả nhóm lại xuống xe tại bến xe An Sương.
Tiếp tục leo lên một chiếc xe buýt khác đang đậu ngay đó, tuyến An Sương - Củ Chi. Bạn lại móc bóp trả 20 ngàn cho 4 người (giá vé 5.000/1 người).
Buổi chiều, lúc 17h, cả nhóm kéo nhau lại đón xe buýt ra về, sau khi thưởng thức thõa thê các món gà ta nướng, mực ống chiên giòn, lẩu thái và đặc biệt là món "hành lạc"...hehe..(xin các bạn đừng hiểu lầm vì đó là món các loại củ hành bào mỏng trộn chua ngọt kèm với món lạc rang). Cả nhóm "tém" gọn tất cả các món với hơn chục chai bia Tiger nữa, hóa đơn tính tiền hơn 800 ngàn.
Vị chi, cả chuyến đi và về cho cả nhóm, sau khi ăn nhậu thả ga kể cả tiền xe chưa đến 1 triệu. Trong đó tiền xe buýt cho 4 người chỉ mất có 96 ngàn.
Một ngày cuối tuần, một cuộc thăm viếng ủng hộ bạn bè để biết thêm một địa danh mới, vài món ăn lạ và tận hưởng không khí trong lành của vùng đất Củ Chi thôn dã nhưng lại không cách xa Sài Gòn bụi bặm là mấy...nhưng có lẽ điều thú vị nhất, là được trải nghiệm sự bình yên trong tâm hồn khi chúng ta ngồi trên một chiếc xe buýt mát lạnh, để quan sát cuộc sống tất bật, hối hả bên ngoài qua ô cửa sổ. Chúng ta được hòa mình vào những người lao động, vào các em sinh viên, học sinh nghèo... để hiểu thêm về họ, về những cuộc trao đổi qua quýt trên xe cũng như thói quen đi lại. Cũng có thể bạn sẽ cảm thấy yêu hơn cuộc sống này khi bạn thẩm thấu được mùi mồ hôi toát ra từ sự vất vả, nhọc nhằn phảng phất từ đâu đó...để cảm nhận được, như mùi mẹ hiền ôm ta vào lòng sau những buổi chợ xa ngày nào...
Cuộc sống bình thường và giản dị của những người lao động, luôn phảng phất gần gũi đâu đây quanh chúng ta, như trong một buổi chợ chiều thong dong dạo ngắm, hay trên một chuyến xe buýt ngờm ngợp hơi người...Chúng ta sẽ thấy yêu biết mấy cuộc sống này. Chúng ta yêu, bởi vì chúng ta là người Việt, yêu cái hồn, cái chất Việt vẫn luôn tồn tại, luân chuyển và chảy xuôi đâu đó trong máu thịt của chúng ta...mặc cho đã có nhiều sự đổi thay trong cuộc sống thị thành.
Chúng tôi đã có một buổi chiều vui vẻ vì cùng đồng lòng với ý tưởng nơi đi đến sau một buổi cà phê. Đồng lòng thay đổi một phương tiện tốn kém không cần thiết để chuyển qua một phương tiện khác. Đồng lòng thưởng thức những món ăn dân dã...nhưng có lẽ đồng lòng hơn cả là sự thấu hiểu và biết cách sử dụng thời gian và những đồng tiền làm ra của mình.
Đâu cần gì phải sang trọng, nhanh chóng hay tiện nghi. Chỉ là một ngày nghỉ thôi mà? Tại sao không là xe buýt?...
"Why not?"...hehe...
(Lê quang Luận), Sài Gòn, 25/01/2016









Thứ Bảy, 23 tháng 1, 2016

LÝ DO HỒI HƯƠNG...

                                (Ảnh: Nguồn internet)
LÝ DO HỒI HƯƠNG...
       Sau ngày 22/01/2016 không hiểu vì duyên cớ gì lượng khách Việt kiều đổ xô về nước tăng đột biến. Một hiện tượng lạ mà từ ngày chính phủ Việt Nam chính thức mở cửa đến nay cũng đã mấy chục năm chưa từng xảy ra? Các nhân viên cụm cảng, hàng không, nhân viên an ninh, hải quan...của các sân bay quốc tế như TSN và Nội Bài làm việc không ngơi nghỉ. Giá vé vì thế cũng tăng đột biến, nhiều nhất là các chuyến đến từ các quốc gia có nhiều người Việt sinh sống. Trong số đó, đế quốc Mỹ, một đất nước tư bản đang giãy chết có nhiều VK về nước nhất.
       Trước đây, Việt kiều về nước hay phàn nàn về việc vòi vĩnh vài chục USD tiền trà rượu, để được giải quyết mau chóng thị thực của lực lượng an ninh và hải quan sân bay; thì mấy hôm nay bỗng nhiên họ trở nên dễ tính và lại rộng rãi hơn. Việc phàn nàn, kiện tụng về việc hành lý bị cạy trộm, mất cắp những hàng hóa ký gửi của hành khách VK cũng giảm đi rõ rệt, mặc dù hiện tượng mất cắp từ khâu này vẫn xảy ra có phần tăng hơn mọi khi.
       Nhiều nhà phân tích cho rằng, có lẽ nhờ chính sách mở cửa thông thoáng của Nhà nước ta ngày càng dễ dãi để thu hút khách du lịch nước ngoài, nhất là VK. Thứ đến, có lẽ thấy tình hình nợ công của đất nước máu thịt của mình đang khó khăn, trên bờ vực phá sản...nên họ tranh nhau mang ngoại tệ về để góp sức cùng bà con trong nước, tháo gỡ khó khăn. Đồng thời muốn về ăn một cái Tết truyền thống, ấm áp nghĩa tình ở quê hương. Tuy nhiên, những vị chuyên gia phân tích, học sâu , hiểu rộng, kiến thức uyên thâm... hơi ngạc nhiên ở chỗ; năm nay những VK già cả, tàn tật, di chuyển bằng xe lăn tay cũng ồ ạt đổ về Việt Nam - đó là một hiện tượng mà bao nhiêu năm mở cửa lòng, Việt Nam chưa bao giờ có tiền lệ ấy...
       Trước tình hình VK trở về thăm đất nước tăng đột biến gấp trăm lần so với trước đây như thế. Các chuyên gia về kinh tế, giáo sư, tiến sĩ về xã hội học, du lịch, môi trường, an ninh...nhóm một cuộc họp đột xuất, bất thường, để phân tích nguyên nhân? Tuy nhiên vẫn chưa có ý kiến nào cho ra đáp án thuyết phục.
       Trong lúc đang bối rối trước hiện tượng chưa tìm ra lời giải đáp, thì tại hội nghị có ý kiến cho rằng; "Tại sao không thử phỏng vấn một Việt kiều nào đó, để xem xem lý do nào họ kéo về nước đông như vậy?". Hội nghị nhất trí với ý kiến kể trên, cùng kéo nhau ra sân bay TSN để phỏng vấn nhanh một khách VK gặp ngẫu nhiên.
       Gặp một cặp vợ chồng già VK vừa bước ra khỏi cửa sân bay trên 2 chiếc xe lăn. Một vị đại diện đoàn đại biểu, liền bước đến phỏng vấn ngay người chồng:
       - Dạ! Chào hai cụ ạ! Cụ có thể cho biết, 2 cụ vất vả về thăm quê hương bao nhiêu lần rồi ạ?
       - À...Chúng tôi qua bên ấy gần 40 năm, đây là lần đầu tiên về VN...và dự định ở lại đây luôn!...
       Một chút ngạc nhiên, vị đại biểu hỏi tiếp:
       - Ồ! Thế à? Vậy tại sao lần về này của hai cụ lại là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng ạ? Hay là...hai cụ nhớ quê hương tươi đẹp nên muốn về để được gửi nắm xương tàn nơi đất mẹ?...Hihi... xin lỗi cụ!...
       Ông cụ già trợn mắt nhìn vị đại biểu nọ xong, phán luôn một câu dõng dạc:
       - Nhớ cái con mịe gì? Nghe nói ở VN ngồi xe lăn bán vé số có thu nhập cao cả 100 triệu VNĐ mỗi tháng, hơn cả lương kỹ sư trẻ bên Mỹ, nên vợ chồng tôi về VN bán vé số, kiếm tiền gửi qua cho con cái trả tiền mua nhà. Cái nhà vợ chồng tôi mua trả góp mấy chục năm nay, đến giờ vẫn chưa trả xong đó ông ơi! Lần này hy vọng trả hết!..hụ..hụ..
(Cóc Tía), Sài Gòn, 24/01/2016